ĐIỆP KHÚC VI DIỆU
Trong quá trình tu tập mật chú Chuẩn Đề, người hành giả thường hay chấp vào sự biết từ bên trong nội thức truyền ra. Như trong lúc ngồi tu niệm Úm Chiết Lệ Chủ Lệ Chuẩn Đề Ta Bà Ha. Bộ Lâm. Trong khoảng thời gian tu học đó nội thức luôn luôn lăng xăng đủ tất cả các niệm tưởng, lần lượt xen lẫn nổi lên. Có những trường hợp niệm tưởng đó nổi lên có những nội dung hẳn hoi, như chúng ta đang tu niệm tốt, những gì chúng ta có một chút tâm tham cầu muốn là mau thành tựu, may đạt thành năng lực của mật chú. Từ ngay đó trong căn, trần, thức duyên lại những hình ảnh đã qua, nó tự đạo diễn nên tình huống theo ước muốn của mình.
Như có một hành giả là một nhà sư khi ông ta thọ pháp Ngũ Bộ Chú của người sư khác, được hướng dẫn theo phương pháp tu của vị Sư đó. Người hành giả này vì quá tham cầu, đem những phương pháp tu học đó vào một cảnh chùa rừng núi xa xôi ở Đà Lạt. Hàng ngày ông trì niệm với những niềm vọng tưởng mơ ước là ông sẽ được năng lực cao xa, năng lực dũng mãnh. Cứ mãi mơ ước và tự đặt mình là chư Thiên, chư Thần. Rồi từ ngay chỗ mơ ước đó, từ ngay chỗ vọng niệm đó ông ta được nghe những lời nói, những âm thanh vọng về trong nội thức bảo rằng: “Ông là Đức Di Lặc tái thế”. Ông được nghe như vậy rất nhiều lần. Đây hoàn toàn do vọng tâm tham cầu mà ra, do sự chấp ngã, chấp pháp. Từ đó vọng thức tự phân biệt bên trong nó đạo diễn tạo ra những âm thanh huyễn ảo trên để đáp ứng lại ước mơ của người hành giả đó. Đây hoàn toàn là hành động ý niệm vọng tưởng cả. Đến đây người hành giả đã lún sâu vào ma cảnh ngũ ấm ma, sắc, thọ, tưởng, hành, thức. Khi đã hiện tưởng ma cảnh này, thì tâm người hành giả đã mê mờ luôn vọng theo cảnh giới hình ảnh hiển hiện của vọng tưởng cùng cảm giác vọng niệm. Lúc này người hành giả không còn tâm trí, không còn sự tỉnh giác để niệm chú nữa.
Họ không thể niểm chú được, vì họ đang tưởng tượng cho rằng họ là Đức Di Lặc tái thế. Chỉ có người ngoài thiện trí thức, ngay chỗ đó sáng tỏ tỉnh giác khuyên người hành giả đó nên cố gắng niệm. Úm Chiết Lệ Chủ Lệ Chuẩn Đề Ta Bà Ha. Bộ Lâm. Nếu người hành giả đó tỉnh giác lại cố tâm tin tưởng vào Phật pháp, tin tưởng vào Đức Phật Mẫu Chuẩn Đề thì tâm ma ấy sẽ hết ngay.
Trở lại vấn đề người hành giả kia, sau khi nghe từ trong nội thức vọng ra nói rằng: Ông là Đức Di Lặc tái thế, thì ông ta tăng sự thọ cảm lên mừng vui, cứ hành trì mãi ngày đêm nhưng không có hành trì ngũ bộ chú và thần chú Chuẩn Đề. Ông được sự vọng tưởng người thầy ma dạy trong nội thức nói ra một câu thần chú, một phương pháp tu khác. Khi người hành giả mơ tưởng, vọng niệm đến cảnh giới này. Thì than ôi! Khó cứu lắm.
Ông ta sau khi thọ nhận một loại thần chú, một phương pháp tu mới từ trong vọng tâm vọng ra. Ông ta chấp thật vào đó, chấp thật có pháp như vậy. Cho nên tâm của ông cuồng si ngã mạn chê thần chú Chuẩn Đề, chê bai đủ điều. Ngay chỗ đây do sự vọng tâm như vậy. Ông ta đã tự mang một trọng tội là chê bai hủy báng Phật pháp. Đó là một con đường dẫn đến địa ngục vô gián không ngày ra. Ông ta cứ chấp như vậy, cứ tu như vậy. Cho đến một hôm, cũng từ trong vọng thức đó phát ra âm thanh bảo rằng: Ông là Đức Di Lặc tái thế để hoằng hóa chúng sanh, để giữ bí mật cho thật kỹ, không để cho ai biết cả, và để chứng minh huyền năng đó ông hãy lấy dao chặt 2 ngón tay cái đi, rồi tự đâm vào ngực mình. Được gọi kêu như vậy, trong nội thức ma tâm nhiều lần. Ông ta không cưỡng lại được và do sự tin tưởng mê lầm chồng chất không thể hóa giải được. Cuối cùng ông phải làm theo lấy dao tự cắt 2 ngón tay cái, rồi đâm vào ngực mấy nhát dao máu chảy leo loét ngất đi. May là có người thấy ông nằm hoằng hoại trên vũng máu, la hoảng lên chở ông đến bệnh viện cấp cứu kịp thời được bảo tồn tánh mạng.
Đó là câu chuyện có thật 100%. Sau khi được lành bệnh ngôi chùa đó, trụ trì chùa đó đã đuổi ông ra đi. Và ông đã hoàn tục. Sau khi hoàn tục suốt trong mấy năm trời ông luôn sống trong cảnh mơ tưởng điên loạn sợ sệt. Ông ta đi mọi nơi để tìm thầy học đạo, ông đã tìm và nghiên cứu rất nhiều diễn đàn. Cuối cùng ông vào xem diễn đàn Tâm Mật, ông tìm thấy số điện thoại của tôi, xin được nhận Mật Pháp Chuẩn Đề để tu và hóa giải tâm ma cho ông.
Tôi nhìn thấy thân tướng của một nhà sư hoàn tục thật là đau khổ, mê mờ. Tôi chỉ trao cho ông một câu thần chú “Úm Lam” tịnh pháp giới chân ngôn. Nói với ông là: Hãy ráng trì niệm tịnh pháp giới chân ngôn, quán tưởng chữ Lam để giúp cho anh tĩnh tâm thanh tịnh lại. Anh hãy trì niệm như vậy suốt 6 tháng đi rồi trở về đây Tôi sẽ trao pháp cho anh tu học. Anh ta đồng ý, tôi trao cho anh tịnh pháp giới Chân ngôn Úm Lam. Ông đã trì tụng suốt mấy tháng liền thần sắc thấy hồi phục rõ nét, người tỉnh táo sáng sủa hết sợ sệt như lúc xưa.
Đây là một trường hợp rất đáng buồn, do sự sai lầm đặt sự tu niệm của mình trên nền tàng tham, sân, si vọng niệm tham cầu. Nhìn chung vào câu chuyện trên chúng ta rút tỉa ra được kinh nghiệm tu học và quyết định rằng thần chú Chư Phật, Phật pháp không bao giờ hại người. Trường hợp trên, mặc dù ông được thọ nhận Ngũ bộ chú, nhưng vì tham lam vọng cầu mê mờ, chấp tưởng cho mình là Thánh là Di lặc, cho nên đã từ bỏ thần chú của Chư Phật, từ bỏ Ngũ Bộ Chú để đi chấp vào một câu chú, một phương pháp tu do vọng niệm sinh ra. Đây cũng là một câu chuyện hay, cũng là lời nhắn nhủ khuyên ai đó tu học hãy tỉnh giác đừng tham cầu chấp dính vào mơ tưởng, tương tự cho mình là Tiên, Phật. Còn rất nhiều nội dung khác nhau, tôi sẽ viết lại trên chương mục “ Nhập đạo yếu môn” Quý vị nên xem và suy xét lại để có kinh nghiệm trong đường tu tập.
Rất mong rằng những bài viết trong nhập đạo yếu môn, lần lượt sẽ giúp quí vị trang bị cho quí đạo tâm một kiến thức tu học. Để cuối cùng quí đạo tâm nhận lấy hành trang tu học của mình. Úm Chiết Lệ Chủ Lệ Chuẩn Đề Ta Bà Ha. Bộ Lâm một cách thoải mái. Một tư chất tự tại an lạc. Các bạn hãy đem hành trang đó đi vào trong nội thức, đi vào trong tất cả các giác niệm. Bạn hãy mang nó trên từng bước chân của người phu xe ba gác, mang nó trên những đôi tay cần cù gân guốc của những anh công nhân trong công xưởng, mang nó vào những cỗ máy nổ kia để chúng vang lên thần chú Úm Chiết Lệ Chủ Lệ Chuẩn Đề Ta Bà Ha. Bộ Lâm. Thần chú ấy âm thanh đó sẽ hòa điệu vào những tiếng máy, tiếng động của những chiếc xe tải để những âm thanh đó sẽ hòa điệu với thần chú Chuẩn Đề. Để rồi một ngày nào đó chúng ta sẽ nghe nó như nghe một bài hát, ca nó đọc nó trì niệm Úm Chiết Lệ Chủ Lệ Chuẩn Đề Ta Bà Ha. Bộ Lâm như một bài hát. Như vậy các bạn sẽ thấy sự hạnh phúc của mình quá đơn sơ, nó mộc mạc tầm thường nhưng nó cao vút lên. Khi sóng dữ gió giông bão tố, những nỗi tàn phá của những cơn giông sóng dữ đó nó không làm chúng ta khiếp sợ nữa. Nó không làm chúng ta hủy hoại, vì trong đó có một sức mạnh Úm Chiết Lệ Chủ Lệ Chuẩn Đề Ta Bà Ha. Bộ Lâm. Đến đây những cơn giông lớn, sóng lớn nó chỉ là những điệp khúc cao vút của một bài Thánh Ca Vi Diệu.
Ngay chỗ đó cái biết vi diệu, biết nghe bài thánh ca đó là thân tâm chúng ta. Và thân tâm chúng ta ngay chỗ đó cũng là Úm Chiết Lệ Chủ Lệ Chuẩn Đề Ta Bà Ha. Bộ Lâm .Bài hát đó là như thế …Như thế mãi mãi. Một bài thánh ca dễ hát, dễ nghe như thế ai bảo rằng: Là tôi không hát được, không nghe được bài hát thật dễ, nhịp cao thấp tùy theo sự giác niệm của chúng ta. Ta ca, ta nghe cũng chính để ta ca, ta nghe một mình ta thôi. Như vậy vọng niệm không đến không lui, chúng có đến cũng là Úm Chiết Lệ Chủ Lệ Chuẩn Đề Ta Bà Ha. Bộ Lâm. Chúng có đi cũng mang bài ca đó đi. Nhiều người hát như vậy, nhiều vọng niệm trong tâm ta chúng tự hát bài Thánh Ca đó, và không gian bầu trời cũng đều ngân nga bài Thánh Ca đó. Thì cõi cực lạc quốc ở đâu? Địa ngục ở đâu?
Chỉ nghe như vậy!.
Cư Sĩ Thanh Hùng
Pháp hiệu: TC Trí
Mật tông hiệu: Kim Cang Kiết Tường
COMMENTS