Xuân đến rồi xuân đi, mấy độ thu đã tàn. Hễ khi có sắc xuân rộn ràng, muôn hoa đua nở là đã có thu tàn, hoa rụng. Những ý nghĩ vô thường tiềm tàng trong từng sát na một, trong mỗi sự vật.
Với Chúa, những hình ảnh, lạc ảnh tôi đã thấy qua thật rõ ràng. Nó đã hiển hiện rất nhiều trong tâm thức tôi. Sao lạ vậy? tôi tự hỏi như vậy rất nhiều lần. Có phải tôi đang ở trong Chúa, trong khoảng khắc vi diệu, một khoảng khắc của sự hiện hữu về tâm thức. Giữa Tôi, Chúa và vạn vật, tôi đã thấy tâm, cảnh thức của khoảng khắc đó. Nó đã đến bằng những linh ảnh mang tính thông điệp của Chúa.
Một ngày nọ, tôi thấy ảnh tượng của Chúa. Đức Chúa Giê – Su với thân tướng rất lớn, tóc dài đến vai. Đức chúa trong trang phục màu đỏ nu, chòang trên vai tấm áo. Gương mặt của Ngài rất sáng. Miệng mỉm cười mang đầy hoan hỉ. Tay trái của người xòe ra để ngửa trước mặt bụng. Nằm trên nó là chiếc ấn mang hình cây nến. Ấn này hình tròn bóng sáng. Trên đầu ngọn nến là một vầng ánh sáng đỏ, hồng, vàng như màu lưu ly sáng rực. Rất ngộ, chiếc ấn hình nến kia ở trong tay Đức Chúa nhưng thấy rất lớn, trong sáng. Ánh sáng của ngọn nến cộng hòa với ánh sáng của thân tướng của Đức Chúa tạo thành những chùm sáng đủ màu. Những vi trần ánh sáng trong những tia ánh sáng đỏ luôn luôn động chuyển hình dáng đủ loại hình hoa sao, hoa sen, hình những đóa hoa khác.
Trên những hình đó, có những tòa Đài hoa. Những vị Thiên Thánh đứng, ngồi trên những cánh hoa đó. Những vị Thiên Thánh đó vẽ chữ để mặc niệm. Có vị thì lần chuỗi ngọc sáng. Có Vị thì đọc Thánh kinh, ca hát múa những điệu múa nhảy trong rất huyền bí. Họ nhảy múa nhưng tâm rất thanh tịnh.
Mọi cảnh giới đó có đủ thanh âm sắc tướng trong những đóa hoa sao. Chúng phát ra từ thân tướng của Đức Chúa và Ấn Cây nến. Chiếc ấn cây nến đó có tên là “ Thiên Đăng Trụ Ấn”.
Khi Đức Chúa đưa chiếc ấn đó lên thì có vô số chiếc ấn nhỏ phát ra từ chiếc ấn đó. Chúng lưu chuyển khắp mọi nơi trên dưới thành một hình lớn tạo thành những Hoa ấn gọi là “Hoa Đăng Ấn”. Trong những hoa đăng ấn đó cũng có vô số những Chư Thiên Thánh. Họ mang tâm thức bằng ánh sáng về dâng cúng Đức Chúa tạo thành “Đại hội Hoa tâm”, một Đại hội của những đóa Hoa tâm.
Hoa tâm ấy mang những tinh túy của sự an lạc, tịnh hạnh đến đây kết tụ thành Đại Hội của những đóa hoa Hoa Tâm. Trong vô lượng tích tắc thời gian kiếp có lượnng Đại hội hoa tâm đã mở và đang mở để rồi kết tụ lại thân tướng hữu hình của Đức Chúa, một đấng cứu thế từ đó ra đời. Vì Đức Chúa và mọi người, mọi vật cũng đang ở trong đó, đang ngự trong cõi an lạc vĩnh hằng của Đức Chúa Trời. Và hôm nay, một ngày mới, một thời kỳ mới nửa, Thiên Đăng Trụ – Đại Hội Hoa Tâm đã hé mở. Đang chờ đợi, chờ đợi những Thiên Thần, những vi trần của Đức Chúa Trời trở về với Ngài.
“Hỡi các con chiên, hỡi các con chiên”, tiếng kêu đó đang một lúc một thúc giục. Càng lúc càng nhặt lại. “Hỡi các con chiên hãy mau trở về với nguồn sáng cao cả”, tiếng kêu gọi đó vang lên trong hư không tĩnh lặng. Và trong khoảnh khắc đó, một chiếc ấn Thiên Đăng Trụ, một cây nến rất lớn, ngọn nến ấy nổ ra những âm thanh như những pháo hoa bay tung tóe trong hư không. Khi chúng rớt xuống lan tỏa hòa chung đủ màu thành những biển ánh sáng. Trên Biển đó có vô số vi trần ánh sáng, những đớm nhỏ lớn phát sáng. Từ những đớm ánh sáng đó, ánh sáng phát đi đủ mọi phương hướng, đủ mọi kích cỡ, đủ mọi hình dạng tạo thành những lưới bào ánh sáng. Có những đóm ánh sáng mang hình con chim đủ loại. Chúng đan nhau tạo thành những lâu đài, lầu các có hình tượng rất lạ. Nói chúng là lâu đài, thành các là vì nơi đó có rất nhiều Thiên thánh, chư Thánh Chúng lưu chuyển không ngăn ngại trong đó.
Những tia sáng, những đớm sáng đó động chuyển va chạm nhau phát ra những âm thanh vi diệu của những bài Thánh ca. Chúng vang len mỗi lúc mỗi khác. Cứ liên tục liên tục.
Những âm điệu của âm thanh đó mang đầy an lạc, thanh thoát. Khi nghe những âm thanh đó, các Thiên Thần và Thánh chúng đều quay trở về với vị trí tâm thức của mình. Và cũng từ nơi đó sẽ được nghe vô lượng âm thanh vi diệu Thánh kinh của Đức Chúa Trời.
Những vị Thánh chúng đó tĩnh lạc đi trên những chiếc cầu ánh sáng. Từng đòan Thánh chúng cầu nguyện như vậy. Họ có rất nhiều tướng diện khác nhau và không nhất thiết phải là hình tướng của người thế gian này. Họ lưu chuyển theo tâm thức của mình, tới lui rất thoải mái và không bị ngăn ngại. Ở đây, không có những nổi lo, buồn tủi về cách ăn mặc vì họ có thể thay đổi thay đổi thân tướng, sắc màu, kiểu dáng trang phục theo tâm thức của họ. Khi họ nghĩ đến là sẽ có. Và khi họ muốn cầu nguyện cùng Đức Chúa, họ nâng bàn tay lên sẽ có hình Đức Chúa hiển hiện.
Ở nơi này có những dòng sông Thanh Tịnh Thủy Quang. Nước chảy ở đây là những dòng sông ánh sáng phát ra từ thân tướng của Đức Chúa Giê –su. Người hiển hiện ra những dòng sông ánh sáng đó. Chúng phát ra từ tay của người và tuôn chảy xuống. Chư vị Thánh chúng nhúng mình vào dòng sông ánh sáng đó. Nó phát sáng lên thân thể. Và họ rất an lạc, hỉ lạc trong dòng sông ánh sáng đó.
Có người đi trên dòng sông. Có người tĩnh tọa, ngâm mình dưới dòng nước chảy. Tai họ nghe những bài Thánh kinh, Thánh ngôn của Đức Chúa. Có những người uyển chuyển mình múa những điệu múa nhẹ nhàng bơi trong dòng sông ánh sáng đó như đang múa những Vũ khúc của Thái Cực Quyền. Họ múa vải, lụa đủ màu sắc. Thật là một dòng sông thanh tịnh và hỉ lạc.
Thiên Đăng trụ ấn này Đức chúa sẽ ban đi khắp mọi nơi với tấm lòng cứu thế , từ bi bác ái của người để cứu độ cho những con chiên ngoan đạo. Họ sẽ sáng được đạo qủa. Cũng như ngọn nến kia, mỗi người của họ sẽ có trong lòng của mình một cây Tâm nến nở hoa ánh sáng để đem về tham dự Đại Hội hoa tâm của Ngài.
Thiên Đăng trụ ấn xuất phát từ tâm của mình khi mọi người, mọi vật đã tự nhìn thấy nó. Nó phát sáng và quay về với Ngài.
Đại Hội Hoa Tâm đã mở. Ngày ấy của Ngài, với tất cả tấm lòng con chiên về với Ngài, của nguồn sáng muôn thưở.
Cư sĩ Thanh Hùng
Pháp hiệu Chánh Trí
Mật tông hiệu: Kim Cang Kiết Tường
http://tammat.net/default.aspx?g=posts&t=2797#post4827
COMMENTS
Nam Mô Bổn Sư Kim Cang Kiết Tường
Nam Mô Bổn Sư Kim Cang Kiết Tường
Nam Mô Bổn Sư Kim Cang Kiết Tường
Thầy khởi ý tới đạo của Đức chúa liền thấy quốc độ của đạo Thiên Chúa.
Úm Chiết Lệ Chủ Lệ Chuẩn Đề Ta Bà Ha.Bộ Lâm
Om Ma Ni PadMe Hùm
Úm Xỉ Lâm
Úm Lam
Úm A Hum
A Mi Đà Phật
Úm Chiết lệ chủ lệ Chuẩn đề ta bà ha Bộ lâm. Om ma ni pad mê hum. Úm A Hùm…
Thầy luôn chỉ dạy chúng tôi. Đạo nào cũng có cái hay của nó, Không nên nhìn một cái gì đó thiên lệch gò ép ai đó theo tôn giáo của mình mà về cơ bản, bản chất của sự việc tư tưởng nó vốn đã không thuộc về nơi ấy.
Cho nên ở tư tưởng của Thầy luôn là sự dung thông hòa hợp với các tôn giáo khác nhưng không làm mất đi năng lực sức sống của tư tưởng bản thể. Vì vậy trong luồng tư tưởng đó ở đâu đó nơi tâm thức Thầy cũng luôn luôn được sự nồng hậu của các tư tưởng đó.