Web Analytics Made Easy - StatCounter
HomeTiêu ĐiểmCư sĩ Thanh Hùng

CÁI KHÔNG BIẾT

 

Một dòng sông thấy như một dòng nước lớn chảy một mình nó, nhưng khi phân tích mổ xẻ ra thì trên trong dòng sông đó có rất nhiều thứ, nhiều chủng loại khác nhau. Nào là cây, là rác. Rồi phân biệt chia chẽ ra nữa sẽ thấy những nguyên tố phân tử phân tố khác nhau. Cứ bằng cái thấy như vậy để chia chẽ ra không biết đến bao giờ dừng trụ cái chia chẽ này.

Ở ngay đó thấy như một dòng sông uốn khúc quanh co chảy, nhưng cũng ngay ở những cái do thấy; hình tròn, những hạt xoay. Rồi ánh sáng những hạt tạo thành ra không biết bao hình ảnh; hình vuông, hình chữ nhật, hình thoi chúng trùng trùng duyên khởi thể hiện và bế tàng.   Rồi cũng ngay những gì có trên dòng sông, thì âm thanh của nước nhấp nhô lăng tăng va với nhau. Những gợn sóng va vào bờ, rồi những cơn gió lùa qua như bàn tay đang tạo nên những khúc hát ca mang đến ngay đó hay tự chủng loại thể hiện khiến cho từng khúc hát, khúc nhạc du dương. Lúc mềm mại nhu nhược thanh thảng, lúc hùng dũng quật cường.  Những khúc hát , những khúc nhạc vô thường thấy cùng chẳng thấy –  nghe cùng chẳng nghe cảm thọ cảm xúc cũng như vậy thể hiện và bế tàng.

Có gì đó ý niệm con người cho rằng sinh diệt, vô thường là khổ nhưng chúng có mất bao giờ. Những hạt, những nguyên phân tố ánh sáng âm thanh chúng hình như đến, hình như ở lại có ai bảo được chúng đâu. Những âm thanh do tiếng sóng vỗ vào bờ lách tách. Những cơn gió lùa mặt sông hồ lăng tăng nhảy múa đủ kiểu. Rồi những buổi chiều mưa bong bóng nước, rồi những con đom đóm trong ngoài. Những hàng cây ven sông đem ánh sáng lại. Mặc dù ánh sáng đom đóm rất nhỏ, nhưng nó cũng ở trong những bài thơ văn thi sĩ, nhạc sĩ, ca sĩ đã đưa nó đi khắp cả vũ trụ này. Những nét mực, những dòng tâm sự, những ấp ủ, những khơi mở nỗi lòng, cõi lòng trái tim. Nó đã đi, đi bay xa trải qua thời gian không gian nhiệt độ nóng lạnh.    Những nét mực, những phân tố nguyên tố trong dòng thơ văn ấy nó đã cũng bay theo thời gian không gian. Nó cũng đã đến những vì sao, xuống biến. Vì những phân tố đó đã bay vào trong đám mây – Mây trở thành mưa, những hạt mưa rớt trên sông, biển, rừng núi, những chủng loại côn trùng vi khuẩn, cả hổ báo…không biết bao nhiêu chủng loại tiếp nhận và sinh hóa ra. Cho nên sinh ở đâu? Diệt ở đâu? Sinh diệt không có nơi đây, thiện ác xấu đẹp không có nơi đây. Vì tất cả vạn sự vạn vật luôn như vậy đến đi. Muốn một vật, một ý niệm ở lại cũng không được. Muốn một ý niệm đi cũng không được chúng có kiếp số của nó, có vòng quay của nó. Ngay nơi đó chỉ biết rõ ràng chúng là như vậy, như vậy, và không phải như vậy.

 

Để trở thành một hành giả thực hiện giáo pháp chư Phật tổ. Từng niệm lên xuống thể hiện bế tàng ngay đó chỉ biết niệm đó lên rõ ràng. Ngay niệm đó Đức Lục tổ Huệ Năng dạy chúng ta phải biết nhất niệm đồng đẳng – định huệ một lượt không có trước sau. Không có Định trước rồi mới phát sanh Huệ. Ngay một vọng niệm, một vật, một ý niệm dấy lên thấy rõ ràng. Cái thấy đó là Huệ ( rõ biết). Làm sao rõ biết? Vì ngay đó đã hằng có cái không nhiễm ô bao giờ, thanh tịnh từ lâu cái vọng niệm đó. Nên ngay chỗ thanh tịnh bất động không tăng không giảm đó nó vừa lên là biết rõ ràng. Vậy cái biết rõ ràng đó là Huệ. Cái thanh tịnh sẵn có đó, cái bất động sẵn có đó là Định. Như vậy định huệ không khác, không sai khác, không sai biệt, không cần dùng một cái gì để thấy như vậy cả. Hãy thấy như vậy, luôn luôn thấy như vậy từng vọng niệm, ý niệm cảm xúc thấy như vậy. Như vậy cái thấy đó là đâu thấy? Khi giân hờn si mê tạo tác quên mất cái thấy đồng đẳng này, cái thấy định tuệ này. Cái thấy định tuệ này chạy theo vật, chạy theo niệm ( vọng theo vật) Khi tỉnh liền ngay đó liền thấy định tuệ. Như vậy chúng ta hãy mổ xẻ chia chẽ điều đó ra sẽ thấy cảm xúc giận tạo tác đánh đập chửi rủa…hay hoặc những chuyện khác thì ta cũng sẽ thấy ngay đó bao giờ cũng có cái biết rõ ràng đó. Và trong cuộc sống tu học người hành giả phải biết là luôn luôn có cái biết đó. Ở đây dùng cái luôn luôn biết như vậy thì cái biết này cũng thô quá, hay dùng một từ ngữ khác để diễn đạt, diễn tả nó dùng “ Thực tại” cũng chỉ tạm dùng thôi. Cũng chưa phải ngôn ngữ giải thoát. Hãy tự biết, tự thấ,y tự tu, tự giải thoát. Và khi đó cũng không thấy. Cái thấy biết đó hành giả phải biết không bao giờ mất, không từ cái sinh ra nó cũng không tăng không giảm, không nhơ, không sạch, không cảm xúc. Ngay đây ngũ ấm; sắc, thọ, tưởng, hành, thức. Nói như vậy để ngay đây hành giả nơi tâm thức đó cũng đừng sanh tưởng, thọ… Vì đôi khi trong tâm thức đó hành giả tưởng nó, thọ nó …rồi sắc âm lực ngôn ngữ ngay đó bảo rằng đúng sai. Nơi đó phải biết như vậy để tiếp tục hành giả coi nó như những ý niệm, coi nó như những ý niệm rõ ràng nơi đó thì sẽ là Huệ Định. Và phải sâu sâu sâu nữa khi chưa biết mình không biết, không biết, không biết đồng với biết nơi đó.

Hành giả sống chân thật như vậy nơi thế gian này mặc lui tới đùa giỡn với sanh tử, vì thiện ác không còn nữa và hành giả không có địa ngục, chư Thiên ( Không mê muội tronng địa ngục, cõi Thiên). Như phim Tây Du Ký nói về Tề Thiên – Khi Tề Thiên con khỉ không thoát ra khỏi ngũ hành sơn ; sắc, thọ, tưởng, hành, thức – ngũ ấm. Ngay nơi đó con khỉ chỉ ăn thỏi sắt đồng, uống nước đồng sắt. Người hành giả đi sâu vào cái biết không thiện không ác này cũng như con khỉ trên ở trong ngũ ấm đấy, ở trong cái biết thấy đó. Nhưng ngay đây còn có cái biết thấy đó vung vẩy la hét đến lui cũng vậy thôi. Khó thoát ra khỏi. Vì hành giả chỉ biết thấy, biết thấy cùng khắp cùng khắp, khắp biết nhưng hành giả dù cho biết như thế nào đi nữa cũng có ai biết cái đó. Hành giả cũng chỉ không ai biết , cái đó. Hành giả biết thấy thấy biết…ngũ ấm. Càng đè…rồi Tam Tạng đi qua. Theo ý chỉ của Phật tổ. Đưa cái ý chỉ mà không ý chỉ, chỉ là ý chỉ. Những động dụng của thấy trong vạn pháp, vạn niệm trong ba tạng kinh của chư Phật. Thấy cái đó ngũ hành sơn, ngũ ấm tan mất. Người hành giả thực thụ là hành giả – Hành giả Tôn ngộ không liền đi xuống địa ngục Diêm Vương xé sổ “ Sinh tử” lên cõi trời đập Thiên Đình vì không có Thiên Đình, Địa Ngục nữa. Chỉ là hành giả , đó là ý chỉ của chư Phật

 

Cư sĩ Thanh Hùng

Pháp hiệu: TC. Trí

Mật tông hiệu: Kim Cang Kiết Tường

 

NHƯ LAI THIỀN MẬT CHÚ CHUẨN ĐỀ UẾ TÍCH 

COMMENTS

WORDPRESS: 5
  • comment-avatar

     Hỏi tự tánh sao tự tánh lại có lúc thiện, lúc ác. Tự tánh trả lời vj vô mjnh nên khi gặp duyên trần, pháp trần nên nhiều đời nhiều kiếp  làm ác. Nay cũng do duyên trần, pháp trần  chánh niệm tỉnh giác gặp được tự tánh sám hối hướng dẫn quay về làm thiện để tiếp tục huân vào tàng thức. Đến một ngày cũng do duyên trần, pháp trần tỉnh giác tự tánh thiện tri thức bảo là bỏ cái tự tánh thiện đấy đi để trở về cái tự tánh thường hằng lặng lẽ như  như. Với sự Thanh tịnh của tự tánh thì trí huệ liền phát khởi theo cách nào đấy là việc của tự tánh. Người hành giả chỉ cần biết rõ ràng như cậy. Hãy chỉ mang theo hành trang úm chiết lệ chủ lệ chuẩn đề ta ba ha bộ lâm để mười phương ba đời chư phật gia hộ cho người hành giả mà thôi. 
    Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật
    Nam Mô Bổn Sư Kim Cang Kiết Tường
    🙏🙏🙏🙏🙏

  • comment-avatar

    Úm Chiết lệ chủ lệ Chuẩn đề ta bà ha Bộ lâm. Om ma ni pad mê hum. Úm A Hùm…

  • comment-avatar

    Ngay nơi đó Thầy chỉ rằng do chúng ta thấy rằng có sinh diệt vô thường nên khổ. Nhưng thật tế có phải như vậy không ? Thầy cũng chỉ cho chúng ta thấy rằng thật tế nó không có sự sanh diệt vì bản chất của các pháp trùng trùng duyên khởi vì có ngã. Nhưng ngay chỗ đó  vạn pháp cũng tự thanh tịnh không có sự nhiễm ô. Nên đâu có sự dính nơi đó để bảo rằng chúng sinh diệt. Ngay chỗ điên loạn mê say của cơn cuồng loạn, của thổn thức bởi những nhịp tim ta bao lần thấy. Thì cái thấy biết này đồng đẳng không sinh diệt. Chúng luôn là như vậy. 
    Đây là bước chỉ đột phá nơi tư tưởng để người hành giả không còn bị ràng buộc bởi khuân sáo nữa. Chỉ cần thấy thật như vậy chắc chắn người hành giả sẽ sống đời sống tự do thoải mái. Sanh tử chỉ là sự rong chơi mà thôi.

    Đệ tử con thành tâm đảnh lễ kính lạy tín tin thánh trí – Kim Cang Kiết Tường. Nguyện tất thảy chúng sinh đồng được thọ nhận phước báu công đức này giống như đệ tử con, đồng được công đức phước báu trí huệ giác ngộ giống nơi Thầy
    Úm Chiết Lệ Chủ Lệ Chuẩn Đề Ta Bà Ha. Bộ Lâm
    Nam mô Thất Câu Chi Phật Mẫu Chuẩn Đề
    Nam mô Quan Thế Âm Bồ Tát
    Nam mô  Bổn sư Kim Cang Kiết Tường

  • comment-avatar

    Ngay niệm đó Đức Lục Tổ Huệ Năng dạy chúng ta phải biết nhất niệm đồng đẳng-định huệ một lượt không có trước sau
    Hãy tự biết,tự thấy,tự tu,tự giải thoát 

    Nam Mô Bổn Sư Kim Cang Kiết Tường 
    Nam Mô Bổn Sư Kim Cang Kiết Tường 
    Nam Mô Bổn Sư Kim Cang Kiết Tường 

    Úm Chiết Lệ Chủ Lệ Chuẩn Đề Ta Bà Ha.Bộ Lâm 
    Úm Chiết Lệ Chủ Lệ Chuẩn Đề Ta Bà Ha.Bộ Lâm 
    Úm Chiết Lệ Chủ Lệ Chuẩn Đề Ta Bà Ha.Bộ Lâm 

  • comment-avatar

    Lời Thầy dạy đệ tử con không bao giờ dám quên.
    Ngay cái Biết Hiện Tiền này cũng đồng đẳng với cái Không Biết, vì cái Biết  và Không Biết đều chỉ như vậy, và cũng chẳng như vậy, ấy mới là như vậy. Là cái hằng có không nhơ không sạch, không thơm không chẳng thơm, cũng chẳng có cái phân biệt ngay nơi đó, vì nơi đó vốn dĩ chẳng có gì để phân biệt. Là Phật Tánh, là cùng vô biên không ngằng mé mà chẳng để lại gì. Đều là Như Thị, vì vậy mới có chuyện con khỉ thoát khỏi ngũ ấm, để rồi trở về với bổn lai hằng trong sáng của mình.

    Đệ tử con nguyện nhất tin một lòng tin nơi Thánh Trí Kim Cang Kiết Tường, nguyện nương theo Đại Trí Tuệ, Đại Nguyện Lực, Đại Từ Bi, Đại Hỷ Xả. Nguyện mong lấy thân này trải đường cho Người trên bước đường hành Đạo trong vô lượng kiếp. Nguyện mong chúng sinh được hưởng phước lành nơi ấy, tự biết cải sửa quay lại với con đường Chánh Giác, được thọ hưởng đồng đẳng trí tuệ phước báu nơi Thầy.

    Nam mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật.

    Nam mô A Mi Đà Phật.

    Nam mô Thất Câu Chi Phật Mẫu Chuẩn Đề.

    Nam mô Uế Tích Kim Cang Bồ Tát.

    Nam mô Bổn Sư Kim Cang Kiết Tường.

    Úm Chiết Lệ Chủ Lệ Chuẩn Đề Ta Bà Ha. Bộ Lâm.